* MINH DIỆN
Khi Vương Đình Huệ đặt chân vào “nhà đỏ” rồi ngồi
lên ghế Bộ trưởng Tài chính, ít người biết
ông, vì trước đó ông làm trong ngành kiểm toán chả mấy khi xuất hiện trước công
chúng. Chỉ đến khi Vương Đình Huệ tuyên
bố với nhóm doanh nghiệp xăng dầu: “Chúng tôi điều hành thị trường xăng dầu
không vì quyền lợi của 11 doanh nghiệp đầu mối xăng dầu, mà vì lợi ích chung của gần 90 triệu dân!” thì tiếng
tăm ông mới nổi.
Bấy giờ, tương phản với một gương mặt ngây
ngô như trẻ con, bộc lộ tính hiếu thắng,
của Bộ trưởng giao thông vận tải Đinh La
Thăng, là một gương mặt điềm đạm, kín đáo của Bộ trưởng Tài chính Vương Đình Huệ.
Nhiều bài báo ca ngợi, có bài đặc tả tuổi
thơ kém may mắn của Vương Đình Huệ, nhằm cắt nghĩa tính quyết đoán, và tố chất
làm công bộc cho dân của ông. Những em học
sinh ngây thơ, và cả những vị giám đốc doanh
nghiệp từng trải, đã viết thư ngỏ cho Bộ trưởng Vương Đình Huệ, người coi ông
là thần tương, kẻ hy vọng ông có thể cứu nguy cho doanh nghiệp! Người ta kháo
nhau, đây chính là gương mặt sáng giá
trong hàng bộ trưởng nhiệm kỳ này.
Nhưng rồi giá xăng dầu tăng liên
tục, Vương Đình Huệ vẫn cho là hợp tình, giá điện nhảy “Lam ba đa”, vẫn cho là hợp lý, và mới đây ông ra sức chứng minh rằng, chính sách thuế của Việt Nam "ưu viêt", là khoan sức dân, là làm cho nhà nước
thất thu hàng chục, hàng trăm ngàn tỷ, thì hình như ông đã quên lời tuyên bố vì
lợi ích của gần 90 triệu dân rồi!?
Thật tức cười khi Vương Đình Huệ
lấy tỷ lệ thuế thu nhâp doanh nghiệp Việt
Nam so sánh với tỷ lệ thuế thu
nhập doanh nghiệp Mỹ, rồi bảo rằng thuế Việt
Nam nhẹ hơn thuế Mỹ!
Đã nhiều lần người ta lên tiếng cảnh tỉnh các chính khách
nước nhà cẩn thận khi sử dụng phép so sánh, kẻo bia miệng tiếng đời, mà hình
như các vị vẫn bỏ ngoài tai. Còn nhớ 51
năm trước, nhà thơ chính trị Tố Hữu huyênh
hoang “trông Bắc, trông Nam trông cả địa cầu” không đâu bằng Viêt Nam “Chào 61 đình cao muôn trượng!” làm người ta nhổ bọt. Cứ tưởng cái thời những gì của CNXH đều tốt, những gì của tư bản đều xấu, kém: “Đồng hồ Liên Xô tốt hơn đồng hồ Thụy Sỹ / Trăng Trung Quốc tròn hơn mặt trăng nước Mỹ” đã vĩnh viễn bị chôn vùi, thì
mới đây bà phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan còn lại huyênh hoang hơn cả Tố Hữu
rằng “chế độ xã hội chủ nghĩa chúng ta dân chủ gấp vạn lần chế độ tư bản chủ
nghĩa!”. Thời trước dối trá dễ vì bưng bít được thông tin, bây giờ cố tình bưng
bít cũng không nổi!
Vì vậy khi Bộ trưởng Vương Đình Huệ so sánh thuế Việt
Nam với thuế Mỹ, rồi thuộc cấp của ông
là Thứ trưởng Vũ Thị Mai phụ họa “Thuế
như vậy là khoan sức dân lắm rồi” thì mọi người ngán ngẩm bảo nhau: “Vương Đình Huệ cũng không hơn Đinh La Thăng!”
Nước Mỹ, dù trong bối cảnh suy
thoái kinh tế toàn cầu hiện nay, thu nhập bình quân đầu người (GDP) vẫn đạt 47.094 đô la , trong khi Việt Nam đến năm 2014
may ra mới đạt 1.811 đô la. Phải chăng Vương Đình Huệ không biết sự chênh lệch một trời một vực ấy, hay ông cố tình lờ đi, chì so sánh một vế để lừa
dân ?
Ai cũng biết, khoan thư sức dân được phản ảnh
bằng tỷ lệ thu ngân sách nhà nước trên tổng sản phẩm quôc nội, tỷ lệ càng cao
thì khoan thư sức dân càng thấp. Hiện tại , tỷ lệ đó ở Trung Quốc 17,3%, Thái Lan
và Malaysia 15,5 %, Philipines 13%, Indonesia 12,1% , Mỹ 11% và Ấn Độ 7,8%, trong khi Việt Nam 28%.
Việt Nam đã và đang duy trì chính sách bảo
hộ thuế, thuế chồng lên thuế, bắt doanh
nghiệp và người dân phải gánh chịu tỷ lệ thuế trên GDP gấp 1,4 đến 3 lần so với
các nước trong khu vực. Thuế cao cộng
lãi suất ngân hàng ngất ngưởng, khiến các doanh nghiệp không còn nguồn lưc tích lũy
đầu tư dẫn đến suy kiệt. Chỉ trong nửa đầu năm 2012 đã có hơn 200.000 doanh
nghiệp nhỏ và vừa phá sản và ngừng hoạt
động, kéo theo gần một triệu người thất
nghiệp. Bức tranh sỉn màu ấy phản ảnh trung thực chính sách tài chính Việt Nam: Thuế và phí
bủa vây, bóp nghẹt mức thu nhập ngày càng teo tóp của người dân và doanh nghiệp,
làm cho cuộc sống nghẹt thở.
Thử hỏi, trên thế giới có nơi nào nhiều loại phí như Việt Nam? Và ngược dòng lịch sử, khi thưc
dân Pháp đô hộ dân ta, có bao giờ thuế chồng thuế, phí chồng phí như bây giờ?
Hãy nhìn bản thống kê các loại phí giành cho
phương tiện giao thông đường bộ, một phương tiện ảnh hưởng trực tiếp đến cái
ăn, cái mặc của mỗi người dân, để thấy nó
nặng nề và vô lý cỡ nào ? Phí trước bạ, phí đăng kiểm, phí xăng dầu, phí bình ổn
giá xăng dầu, phí bảo hiểm, phí bảo trì đường bộ, phí ô nhiễm môi trường. Nếu nay mai phí lưu hành và phí vào nội đô được
áp dụng, sẽ là chín loại phí.
Nhưng nào đã hết nợ! Mỗi khi lưu thông trên mỗi
cung đường, còn phải bỏ tiền đề vượt
qua một cái barie của trạm thu phí BOT. Những trạm thu phí BOT nhan nhản
trên các tuyến đường còn gập gềnh ổ gà, ổ trâu, mà mỗi trạm bán vé từ 10 đến 200.000 đồng tùy cung đoạn và
phương tiện lưu thông. Muốn xe chạy nhanh hơn, êm hơn một chút trên đường cao tốc, thì giá đắt đỏ gấp ba lần.
Ví dụ, chỉ vài chục cây số đường cao tốc Sài Gòn – Trung Lương, phải bỏ ra 320.000 đồng
mua vé.
Nhưng như thế vẫn chưa hết tội! Mỗi phương tiện lưu thông còn phải chi tiền
mãi lộ cho cảnh sát giao thông, thanh tra giao thông, như một thứ luật bất
thành văn, như một loại phí bắt buộc, được
hạch toán vào giá thành sản phẩm.
Bây
giờ lại mới phát sinh một thứ phí nữa, “ưu
tiên” cho bà con nông dân, với cái tên mỹ miều là “ nhà nước và nhân dân cùng
làm”. Đó đóng góp xây dụng hệ thống giao
thông liên thôn xóm, trường tiểu hoc, bệnh xá, nâng cấp di tích văn hóa. Trung
ương khuyến khích địa phương làm bằng được. Các cấp chính quyền, các ban ngành
đoàn thể báo cáo với trung ương, rằng đó
là kết quả của công tác vận động quần
chúng, là người dân tự nguyện, là sự đồng
thuận(!?) Sự thực đâu phải thế !
Có rất ít người tự nguyện, mà sự thật là
người dân phải góp tiền, góp thóc theo tỷ lệ , bổ trên từng
hộ, từng đầu người. Hãy thử về một vùng quê hỏi xem, người dân nào không chịu
đóng góp vào những công trình “nhà nước và nhân dân cùng làm” ấy có sống nổi với
chính quyền thôn xã ?
Nước Mỹ, với chế độ tư bản chủ nghĩa, tất
nhiên không "ưu việt" bằng chế độ xã hội
chủ nghĩa như nước ta! Nhưng, người Mỹ ngoài mức thuế phải đóng theo luật,
không phải đóng bất kỷ khoản phí vô lý nào. Và khi người dân đóng thuế thì nhà
nước nước phài lo cho dân từ A tới Z. Trẻ con được ăn học từ nhỏ đến hết phổ thông trung học
không mất tiền, không phải chạy trường chạy lớp, không phải học thêm, học kèm;
phụ huynh không phải lo bồi dưỡng thầy cô, và nhà trường không có bất kỳ khoản
phụ thu nào. Người lớn, không phân biệt công chức, tư chức hay thường dân, mất
việc được hưởng trợ cấp thất nghiệp, khi nghỉ hưu được lĩnh lương, mức thấp nhất
cho một người mới có thẻ xanh, nghĩa là chưa chính thức làm công dân Mỹ, cũng được
400 đô la/tháng, bảo đảm được nhu cầu cân fthiết nhất trong cuộc sống. Người dân Mỹ đóng thuế là để bảo
trì cuộc sống hiện tại và tương lai của chính họ, còn người dân Việt Nam đóng thuế,
đóng phí để nuôi ai?
Ông Đinh La Thăng bào rằng: “Việc
đóng phí thể hiện sự yêu nước nên người dân phải thấy hạnh phúc và tự hào” (!?)
. Cái cách hô hoán theo thói quen của một anh cán bộ phong trào đó chỉ làm người
ta thêm tức cười. Nhưng, ngay những lời nói, việc làm của người được coi là có trình độ chuyên môn
như
Vương Đình Huệ ('tài' bao nhiêu, 'chính' bao nhiêu?) khiến cho người ta nghĩ ông không vô tình, mà là ông đang quay lưng lại với nhân dân!
Chưa có bằng chứng nào về việc
Vương Đình Huệ tình nguyện hay bị một nhóm lợi ích nào khống chế, nhưng những
chính sách thuế, phí và giá do ông hoạch định và bảo vệ đang đè nặng lên đầu lên cổ người dân, nó trái ngược với lời
ông đã nói là vì lợi ích của gần 90 triệu dân.
Một bà má Nam Bộ, từng chỉ huy đội
quân tóc dài thời kháng chiến đã nói với người viết bài này: “Tụi tao trước
kia theo gương Út Tịch, còn cái lai quần cũng đánh giặc, để bây giờ tụi bay thu
luôn cả cái lai quần của bà hay sao” (!?).
Với chính sách tận thu, triệt thu
ngân sách hiện tại, không phải khoan thư sức dân mà là “ khoan” thủng ruột dân.
Tháng
6 (âm lịch) năm Canh Tý 1.300, Quốc công Tiết chế Hưng Đạo Vương lâm
bệnh. Vua Trần Anh Tông tới thăm và hỏi về kế sách 'an dân hưng quốc',
kế sách chống ngăn giặc phương Bắc, Hưng
Đạo Vương Trần Quốc Tuấn khuyên vua: “Cách ấy cốt phải tự lúc bình thì khoan thư
sức cho dân, để làm kế sâu rễ bền gốc, đó là cái thuật giữ nước hay hơn cả”.
Người dân bình thường không có được lời cao ý sâu, như bậc Thánh nhân, chỉ khuyên Vương bộ trưởng một lời mộc mạc: Hãy để cho dân cái lai quần, nhỡ khi “bộ phận không nhỏ đe dọa sự an nguy của chế độ” người dân còn lo đánh giặc, giữ nước!
Người dân bình thường không có được lời cao ý sâu, như bậc Thánh nhân, chỉ khuyên Vương bộ trưởng một lời mộc mạc: Hãy để cho dân cái lai quần, nhỡ khi “bộ phận không nhỏ đe dọa sự an nguy của chế độ” người dân còn lo đánh giặc, giữ nước!










0 nhận xét:
Đăng nhận xét